Sau gần 30 năm nỗ lực, cuối cùng thì nghị định thư Montreal năm 1987 đã chứng tỏ hiệu lực bởi trong nghiên cứu mới đây, các nhà khoa học kết luận rằng lỗ hổng tầng ozone ở Nam Cực đã có dấu hiệu lành lại. Mặc dù còn tới những năm 2050 thì lỗ hổng mới thật sự lành hẳn nhưng đây là một tín hiệu đáng mừng, cho thấy những nỗ lực bảo vệ môi trường của cả nhân loại đã có tín hiệu tốn.
Còn nhớ hồi năm 1987, các quốc gia tham gia ký nghị định thư Montreal đã cam kết cắt giảm việc sử dụng các chất phá hủy tầng ozone, điển hình là chlorofluorocarbons ( CFCs) vốn rất phổ biến trong các sản phẩm tiêu dùng và công nghiệp tại thời điểm bấy giờ. Kế hoạch bắt đầu có hiệu lực vào năm 1987 và cho tới bây giờ, sau 27 năm, có vẻ như nghị định thư đã phát huy tác dụng.
Nghiên cứu dựa trên kết quả theo dõi qua những năm gần đây cho thấy lỗ hổng trên tầng ozone đang được dần phục hồi. Cụ thể hơn, số liệu từ nghiên cứu cho thấy lỗ hổng đã thu nhỏ lại gần 3,8 triệu km vuông từ năm 2000 ngờ vào sự kết hợp giữa cắt giảm sử dụng CFCs và thay đổi mô hình thời tiết.
Tầng ozone giúp bảo vệ sự sống trên Trái Đất khỏi các bức xạ có hại. Sự suy yếu lớp ozone thường xảy ra vào những tháng mùa hè trên bầu trời Nam Cực, dẫn tới những lỗ hổng ozone theo mùa mà các nhà nghiên cứu theo dõi được. Nếu mọi thứ tiến triển tốt các nhà khoa học dự đoán rằng lỗ hổng tầng ozone sẽ được chữa lành hoàn toàn vào những năm 2050.
Chúng ta đã chứng kiến sự hồi phục của hành tinh. Đây thật sự là điều tuyệt vời!
Ông cho biết thêm: "Khoa học có nhiệm vụ tạo nên những con đường đúng, còn các nhà ngoại giao và những quốc gia, các ngành công nghiệp đóng vai trò quan trọng trong việc đưa con người đi theo con đường đã vạch ra. Và bây giờ chúng ta đã thật sự nhìn thấy con đường đi tới điều tốt đẹp hơn của hành tinh chúng ta."
Còn nhớ hồi năm 1986, Solomon đã tiến hành một nghiên cứu cho thấy CFCs có thể phân hủy thành Clo và đi theo các đám mây để vào tầng bình lưu. Khi Clo tiếp xúc với ánh sáng Mặt Trời trong các đám mây này, nó sẽ ăn lượng ozone trong khí quyển. Bây giờ lệnh cấm CFC đã được ban hành, phản ứng này ít xảy ra hơn và những lỗ hổng trên tầng ozone cũng ngày càng thu nhỏ lại.
Mặc dù vậy vẫn còn những tình huống bất ngờ cản trở quá trình chữa lành chính là sự phun trào của núi lửa bởi nó phóng thẳng các đám bụi lên cao và gây thiệt hại cho tầng ozone. Đặc biệt là trong các đợt phun trào ở Puyehue-Cordón Caulle vào năm 2011 và Calbuco trong năm 2015 đã góp phần làm cho lỗ hổng lớn ra. Trên thực tế, số liệu cho thấy kích thước của lỗ hổng vào năm 2015 là lớn nhất trong các năm theo dõi.
Mặc dù con người không thể kiểm soát hoạt động của núi lửa nhưng nghiên cứu lần này cho thấy chúng ta hoàn toàn có thể kiểm soát những hành động ở hiện tại, đồng thời sửa chữa những lỗi lầm trong quá khứ. Solomon cho rằng "chúng ta có thể tự tin rằng những gì đang thực hiện đều đang trên lộ trình chữa lành Trái Đất. Điều đó thật sự tốt cho chúng ta đúng không? Chúng ta đã thành công vì cùng nhau bắt tay hành động. Chúng ta đã thoát khỏi khó khăn và bây giờ đang nhìn thấy sự phản hồi của hành tinh."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét