Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

Personal photography - nhiếp ảnh vì cuộc sống của chính mình - Eric Kim

Mình nhận được một email của Eric Kim và xin phép chia sẻ cho anh em. Nội dung thư, nhiếp ảnh gia Eric Kim đề xuất một hướng chụp ảnh riêng cho chính bản thân và gợi ý cho nhiều người khác. Đó là đề cao mục đích chụp hình là vì cá nhân và cuộc sống cho chính bản thân mình, và chấp nhận từ bỏ vài thói quen về mục đích và cách sử dụng ảnh. Có thể có những điểm không đồng quan điểm với nhiều người, nhưng mình thấy cũng là dịp suy nghĩ về những khuynh hướng khác với suy nghĩ chụp hình đang diễn ra. Mình có xin phép Eric Kim được phép chia sẻ.

Tác giả viết khá dài theo kiểu văn nói, mình có kèm theo nguyên bản tiếng Anh vì có nhiều chỗ không biết dịch thế nào. Đây chỉ là một đề xuất cá nhân của nhiếp ảnh gia Eric Kim, bộc lộ phần nào giới hạn của chụp ảnh phong trào, không đi liền với chính cuộc sống của chính mình. Và, Eric Kim đề nghị một số cách thay đổi.

Eric Kim được biết đến là một nhiếp ảnh gia Hàn Quốc chuyên nghiệp theo hướng "Nhiếp ảnh Đường phố", có giảng dạy và tổ chức nhiều hội thảo về chủ đề ảnh này. Các bạn có thể tìm hiểu ở link erickimphotography.

Đây là bài phỏng vấn của Petapixel: Interview with Street Photographer Eric Kim
Đây là email mình nhận:
mail.

Dear friend,
I want to propose a new school of photography called “personal photography.” Consider this letter as a way for me to work out some ideas, and to share some ideas with you.
Disregard what others do
Let me outline the biggest causes of misery for photographers:
  1. Feeling that their gear isn’t good enough
  2. Not having enough followers online
  3. Not having others appreciate their work
  4. Not making a living from photography
  5. Not having enough time to take photos
I first got this idea of “personal photography” from Anders Petersen— who refers to the type of the photography he does as “personal documentary” — rather than documenting the lives of others, he documents his own life. He documents his friends, strangers he meets, and puts no boundaries on what he wants to photograph.

“Personal photography” is being indifferent to the photography of others; and focusing on your own photography and life.

Disconnect

To start off, disconnect from all social media. Yes, all social media. Stop uploading your photos to Facebook, Flickr, Instagram, Tumblr, Google+, or any other social media site you use.

Why?

I am not saying for you not to share your photos. Share more personally— face-to-face with friends, family, and close colleagues.

What I am discouraging is staring photos with random strangers on the internet, adding tons of #hashtags to your photos (wishing you get more followers, viewer, comments, etc), and getting on the “social media treadmill” — trying to get more attention online.

I am an attention-whore; I love having attention. My #1 goal in my photography was to become “famous”— and to make a living from photography.

I am lucky enough now that I am “famous” — I get recognized in the streets, I have a substantial number of followers online, and the blog is #1 for “street photography blog” on the internet. I’ve gotten free cameras from companies, traveled all around the world, and I make a comfortable living teaching street photography workshops.

Yet, I am still not satisfied. I want more.

I want more cameras. I want more money. I want more followers. I want more influence. I want more fancy cars, clothes, and a nice house. I want millions, no fuck that— billions. Nothing can ever satisfy my greed.

How do I cut off this madness? By disconnecting.

I’ve intentionally not used social media (all sorts including email) for the last week, and it is the first time in a long time that I feel clean. I feel like it was a “social media detox” (kind of how an alcoholic recovers, or a drug-addict). I finally am able to be fully-present with my family, friends, and loved ones.

Furthermore, I no longer take photos where I think at the back of my mind, “How many likes will I get?”

I also end up taking photos now that I don’t care whether I ever look at them again. I take them for the sake of taking them, rather than hoping to share them online.

What is the point of taking a photo if you will never share it, or even look at it yourself?

Photography = Life

I think photography is life. Life is photography. They are inter-connected. You cannot separate them.

The #1 goal in life is to live a good life. Photography is just a part of living well.

For me, I like to take photos because it enhances my experiences— I feel more fully-present, I appreciate small mundane parts of my day (Cindy drinking a coffee, me drinking a nice espresso, or Cindy getting ready to go out with me). These are all very personal things that honestly— nobody else gives a fuck about. But I give a fuck. I give a “lot” of fucks.

When I am on my deathbed, I’m not going to care about any of the photos I shot of strangers on the streets. The only photos I’m going to care is about the photos of my loved ones.

Imagine your loved ones dying

I have a personal rule— whenever I go to sleep or say goodbye to Cindy (or any of my friends/family/loved ones) — I imagine that I will never see them again. I imagine perhaps they die in a car accident, or perhaps I die in my sleep.

None of this is meant to be sadistic. I just do this because it teaches me to truly appreciate the person in the present moment; and to never expect to see them again. This way I will never have any regrets.

For example the other night I went to sleep early, and Cindy went out with her sister to study at some local cafe. I was lying down in a comfortable bed, but the thought came to my mind: “What if Cindy died in a car accident, or some other terrible thing happened to her? What would I regret not saying or doing?”

So I jumped out, gave Cindy a love and tried to show her every ounce of love I had for her. She looked at me weird and said, “What did you do that for?” I smiled coyly; said “nothing” — gave her a peck on the head, and went to sleep.

Thank God; I woke up today and Cindy was there, and I had a big smile on my face.

Don’t photograph what others expect you to photograph

You never know when you or your loved ones is going to pass away. So contact them and show them your love while you can. And not only that; but photograph them.

Photograph only what you think is going to be personal to you, rather than what others will think is a “good” photo.

Imagine you lived in a world where social media didn’t exist, and you only took photos that you would see. What would you continue to photograph, what would you start to photograph, and what would you stop photographing?

Don’t make the camera the focus of your life

If you lived in a little box, and nobody gave a shit about what brand of camera or how many megapixels it had, would you really care what camera you used?

I’ve used every single fancy and expensive camera out there. Ironically enough I’ve settled on a Ricoh GR II digital camera ($550). Why? It is just easy to carry around with me, easy to point-and-click (P mode and ISO 800), inexpensive, and I have don’t have to “think” before taking a photo.

The camera doesn’t get in my way. This means that I am better to enjoy living my life, and the camera is just a side-kick, rather than the main focus on my life.

I’ve used heavy-ass DSLR’s (Canon 5D), and smaller (yet still heavy) cameras like a Leica M9+Leica MP. Honestly the bigger your camera, the heavier your camera, the less likely you are to use it.

If you think about it; the smartphone is probably the best camera. You always have it with you, so “not having a camera on you” never becomes an excuse. My good friend Josh White has recently returned to taking photos (mostly) on his smartphone, and when he reflects on all his past photos, some of his most memorable moments were shot on a smartphone. Why? It was the only camera on him, and he didn’t have to think.

He mentions something that stuck with me— a lot of people say they don’t like taking photos on a smartphone because they might print it one day. But Josh says, “Honestly— will you ever print it? Sure you will. Sure.” And to be frank; 99% of us will never print our digital photos. If you do, that is awesome. But just be honest; if you never print your photos, you won’t start printing (even if you buy a medium-format digital camera with a billion megapixels).

I do encourage you to print your photos though— it can just be cheap 4×6 prints from Costco or some local pharmacy or drugstore. And it will bring you joy by putting it on your wall, and giving them out as gifts. But if you don’t plan on doing that, just enjoy them on your smartphone, camera, and share them with your personal friends.

Why do I prefer not using a smartphone?

I honestly think (for me) at the end of the day— the image quality just isn’t pleasing to my eye. I prefer better-image quality from a pocket camera (Ricoh GR II has a DSLR-sized APS-C sensor) and the camera is always on me anyways.

Furthermore, I fall victim to what Nassim Taleb calls “neomania” — I am never satisfied with my digital devices, and always want to upgrade. Even now, I use a Samsung Galaxy S6 (got for free from Samsung), and I am always jealous of those with an iPhone 6S (apparently the camera is slightly better). And whenever I shoot on my smartphone, I feel like I’m missing out. And I feel miserable, and suddenly start getting cravings to upgrade. The same happens with me with any tablet I use, any laptop I use, any car I drive, or even e-reader. Nassim Taleb says that most things with an “on/off switch” makes us prone to quickly getting dissatisfied with our digital devices, and we suddenly want to “upgrade” when we become jaded and bored with what we have.

The nice thing with the Ricoh GR II is that even though it is an imperfect camera (slow autofocus, slow buffer); the benefits outweigh the negatives (small size, macro capabilities, fantastic image quality, easy to carry with you everywhere you go). And the camera is rarely outdated (the previous Ricoh GR and the new Ricoh GR II are pretty much the same camera, except the GR II has wifi, which is pretty useless at least to me).

Don’t compare yourself to others

We are always comparing ourselves to others. We compare ourselves to other photographers— we feel like our camera isn’t fancy or expensive like theirs, we wish we had more followers (or at least as much as them), and we wish that we were as talented as them.

But everyone is different. Are you jealous of an NBA player because they were born 7 foot tall; while you are only 5 foot 10 inches? That is something you don’t have control over.

Similarly; some of us are born into situations where we might not be able to be the world’s “best” photographer. We might have a shitty job that requires a 90-hour work-week, we might have babies to take care of, or we might be color-blind, or we might be missing one eye which doesn’t give us as much good depth-perception. Or perhaps you were raised in an engineering-oriented family that hated art; so you missed out getting some sort of arts education when you were young.

Regardless— it makes no sense to be jealous of other photographers whose life circumstances are different than yours.

The solution?

Be satisfied and content with the life you already have. And also try to achieve your “persona maximum” in your own life and photographic abilities.

You were given some sort of “maximum capability” in terms of your photography and artistic ability. Rather than trying to achieve what others have achieved, see if you can reach 100% of your potential.

For example, in powerlifting (weight lifting with heavy-ass weights), there is a biological limit to how much a man can lift. No matter how much you train, no matter how much steaks you eat, or how much whey protein powder you eat, you will never be able to deadlift more than 2,000 pounds. A bull will always be stronger than you, no matter how hard you train (the human limit is finite).

But let’s say you are 5’10 inches, 170 pounds— one day you might be able to achieve a 500-600 pound deadlift. But after that, you probably won’t be able to.

And once you are able to achieve your “personal maximum” — this can lead to depression. There is no more room to progress. Powerlifters and bodybuilders call this a “plateau” — and there is nothing more shitty than a plateau. Similarly in the corporate world, they call it a “glass ceiling” — a point in which you cannot earn more money or advance any more (often happens to people of color, women, and young people).

So the goal is to achieve your personal maximum— but know that no matter how hard you try, you will never reach 100%. And you never really want to reach 100%. But the journey of trying to reach your personal maximum is what you desire.

Don’t define yourself

So strip away all labels in your photography. “Street photography”, “documentary photography”, “portrait photography”, “wedding photography”, “landscape photography” — all photography is photography. Even “personal photography” is another label that you probably shouldn’t apply to yourself. Just call it “photography.” Or better yet— don’t call it “photography.” Call it “living well” — and taking photos of yourself living well.

So please no more dick-measuring contests with the camera or lens you use. No more bragging about how many followers you have on social media. No more adding ridiculous numbers of hashtags to your images to hope to get more followers. No more refreshing your phone every 5 minutes, seeing if there is someone who recently commented or “liked” your photo, or commented on it.

Take a social media “detox” or “fast” — and see how much clearer your mind and self-satisfied you become.

I’m not telling you to give up social media forever— I’m just trying to share how to use it more mindfully.

Like with food, eating 24/7 without break will give us indigestion, cause us to become soft and flabby, and give us a lot of diseases. However fasting from eating will make us leaner, stronger, meaner, less prone to sickness and disease, and happier. But there is a certain point where you need to break your fast and to start eating again.

So treat social media the same. Don’t check your social media everyday. Take a few days off. Take a week off, take a month off, take a year off— whatever works for you.

And when you return to social media, ask yourself “why” you are on social media? Are you sharing photos because you want to share your joy and happiness with the world? Are you doing it because you want more followers? Are you doing it because you are insecure or lonely? Or do you have something genuinely good to contribute to society?

Ask yourself these questions.

And in the meanwhile, hug your loved ones, photograph them, and photograph if today were your last day on earth. Remember living well is our #1 concern in life, photography (and everything else) comes secondary.

Farewell, I believe in you.

Always,

Eric

Bấm để mở rộng...

Mình để nguyên ngữ của tác giả “Personal Photography”. Có thể hiểu là "Chụp ảnh riêng tư" hay "Chụp ảnh cá nhân" hay "Chụp ảnh vì bản thân".

Có một vài từ mình không biết dịch thế nào nên để nguyên văn và mở ngoặc chú thích theo sự hiểu giới hạn. Mong anh em thông cảm và bổ túc.

___________

Chân dung nhiếp ảnh gia Eric Kim
eric kim - tinhte.vn --10.

Bạn thân mến,

Tôi muốn đề xuất một hướng nhiếp ảnh gọi là “Personal Photography”

Hãy xem lá thư này như một cách để tôi trắc nghiệm một số ý tưởng, và chia sẻ những ý tưởng này với bạn.

Đừng để ý đến những gì người khác làm

Tôi xin phép phác họa những nguyên nhân sâu thẳm nhất dẫn đến nỗi khổ tâm của nhiều người chụp ảnh :

  1. Cảm thấy thiết bị của mình không đủ tốt.
  2. Không có đủ người ủng hộ trên mạng.
  3. Không có người đánh giá cao tác phẩm.
  4. Không kiếm sống được từ việc chụp ảnh.
  5. Không có thời gian để đi chụp ảnh.
Trước hết, ý tưởng về “Personal Photography” của tôi bắt nguồn từ Anders Peterson – người tự xem thể loại chụp ảnh của ông như là “tư liệu cá nhân” – hơn cả việc dùng tư liệu để dẫn chứng về cuộc sống của người khác, ông dẫn chứng bằng chính cuộc đời mình. Ông tạo ra cho mình kho tư liệu từ các bè bạn, những người lạ ông gặp gỡ, và không giới hạn những gì ông muốn chụp.

“Personal Photography” không hẳn là thờ ơ trước việc chụp ảnh của người khác – nhưng chỉ cần tập trung vào việc chụp ảnh của riêng mình.

Ngắt kết nối

Để bắt đầu, hãy tạm ngắt kết nối với mọi phương tiện truyền thông xã hội. Vâng, tất cả mọi phương tiện truyền thông xã hội. Tạm ngưng việc tải các bức ảnh của mình lên Facebook, Flickr, Instagram, Tumblr, Google+, hoặc bất cứ trang mạng xã hội nào khác mà bạn đang sử dụng.

Tại sao ?

Tôi không có ý nói bạn đừng chia sẻ các bức ảnh. Hãy chia sẻ một cách riêng tư hơn – diện đối diện với các bạn bè, gia đình, và những đồng nghiệp thân cận.

Việc mà tôi không định động viên ở đây là chia sẻ các bức ảnh của mình với những người lạ ngẫu nhiên trên mạng internet, để chỉ nhằm mục đích có thêm hàng loạt những “like”, những “comment” thảo luận về ảnh chụp của bạn (chỉ để mong có thêm nhiều người ủng hộ, người xem, bình luận, v.v…) và tham gia vào “guồng quay của mạng xã hội” – tìm mọi cách để có thêm nhiều sự chú ý hơn nữa trên internet.

Để rồi sao? Để rồi vỗ ngực rằng tôi ư? Tôi là một người không cần phải ý tứ; tôi muốn có được sự chú ý. Mục tiêu hàng đầu của tôi trong việc chụp ảnh là trở nên “nổi tiếng” – và kiếm sống nhờ vào việc chụp ảnh. Giờ thì tôi đủ sung sướng vì mình “nổi tiếng” rồi – Tôi được mọi người nhận ra trên đường phố, tôi có một số lượng đáng kể những người ủng hộ trên mạng, và blog của tôi trở thành “blog chụp ảnh đường phố” số 1 trên internet. Tôi nhận được những chiếc máy ảnh miễn phí từ các công ty, được đi du lịch khắp nơi và tạo được một cuộc sống thoải mái qua việc giảng dạy trong các hội thảo về nhiếp ảnh đường phố.

Thế rồi sao? Tôi vẫn chưa mãn nguyện. Tôi còn muốn hơn nữa. Tôi muốn có thêm máy ảnh, muốn có thêm nhiều tiền. Tôi muốn có nhiều người ủng hộ hơn. Tôi muốn mình có nhiều ảnh hưởng hơn. Tôi muốn có nhiều xe xịn, nhiều áo quần thời thượng và một ngôi nhà xinh xắn. Tôi muốn thành triệu phú, mẹ kiếp – tôi còn muốn làm tỉ phú cơ. Chẳng gì có thể thỏa mãn được lòng tham của tôi.

Thật điên rồ! Tôi phải cắt đứt những ý tưởng điên rồ ấy bằng cách nào đây ? Hãy ngắt kết nối.

Tôi cố tình không sử dụng các mạng xã hội (tất tần tật, kể cả thư điện tử) vào tuần trước, và lâu lắm rồi, đây mới là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình thanh thản. Tôi cảm thấy mình như “được giải độc khỏi truyền thông xã hội” (kiểu như một người cai nghiện rượu hoặc ma túy thành công). Rốt cục tôi có thể hoàn toàn hiện diện bên cạnh gia đình, bạn bè và những người thân yêu.

Hơn nữa, tôi không còn chụp ảnh theo lối suy nghĩ, “Sẽ có được bao nhiêu người thích”.

Tôi cũng chấm dứt kiểu chụp những bức ảnh mà chẳng hề quan tâm có nên xem lại chúng hay không.

Tôi chụp là vì muốn chụp, chứ không phải vì hy vọng được chia sẻ chúng trên mạng.

Vậy thế nào là quan điểm về việc chụp một bức ảnh mà không bao giờ chia sẻ nó, thậm chí chỉ để cho một mình mình xem ?

Nhiếp ảnh = Cuộc sống

Với tôi, tôi cho rằng nhiếp ảnh là cuộc sống. Cuộc sống là nhiếp ảnh. Cả hai tương liên với nhau. Bạn không thể tách rời chúng riêng rẽ.

Mục tiêu đầu tiên trong cuộc đời là sống một cuộc sống tốt đẹp. Nhiếp ảnh đúng là một phần của việc sống tốt.

Với tôi, tôi thích chụp ảnh bởi vì nó nâng cao trải nghiệm của tôi – tôi cảm thấy mình hiện diện trọn vẹn hơn, tôi trân trọng những phần tục lụy nhỏ bé trong ngày sống (Cindy uống một tách cà phê, tôi dùng một ly espresso đậm đà hương vị, hoặc Cindy sẵn sàng cùng tôi ra khỏi nhà). (Tất cả những thứ đó đều là những chuyện hết sức riêng tư mà, nói môt cách trung thực, chẳng ai đưa ra thứ vớ vẩn như vậy. Nhưng tôi lại đưa ra đấy. Tôi đưa ra “vô số” những thứ vớ vẩn.) * (These are all very personal things that honestly— nobody else gives a fuck about. But I give a fuck. I give a “lot” of fucks.) Dịch lại theo đính chính của các bạn comment cho đúng: "Đây đều là những điều mang tính cá nhân và thực sự là chẳng ai thèm quan tâm đến. Nhưng cá nhân tôi lại để tâm đến chúng, rất để tâm là đằng khác".

Một khi nằm trên giường hấp hối, tôi sẽ không quan tâm đến bất cứ bức ảnh nào mình đã chụp người lạ trên đường phố. Tôi chỉ quan tâm những bức mình đã chụp những người thân yêu mà thôi.

Hãy hình dung về giới hạn của cuộc sống

Tôi có một quy tắc riêng – bất cứ khi nào đi ngủ và nói lời tạm biệt với Cindy (hoặc bất cứ người nào trong số bạn bè, trong gia đình, bất kỳ người thân yêu nào của tôi) – tôi tưởng tượng mình sẽ không bao giờ gặp lại họ nữa. Tôi hình dung họ có thể chết trong một tai nạn giao thông, hoặc có thể tôi chết khi đang ngủ.

Không có gì là tàn nhẫn ở đây cả.Tôi chỉ làm thế bởi vì tôi dạy mình phải đánh giá đúng đắn với bản thân trong thời từng khắc hiện tại; và đừng bao giờ chờ đợi nhìn thấy lại họ một lần nữa. Đấy là cách mà tôi sẽ chẳng bao giờ khiến mình phải hối tiếc điều gì.

Chẳng hạn một đêm nọ khi tôi đi ngủ sớm, Cindy ra ngoài cùng với em gái của cô ấy để trao đổi việc gì đó ở một quán cà phê nào đó trong khu vực. Tôi nằm dài trên một chiếc giường thoải mái, nhưng ý tưởng này lại xuất hiện trong tâm trí tôi : “Chuyện gì xảy ra nếu Cindy có một tai nạn giao thông, hoặc có chuyện khủng khiếp nào đó xảy đến với nàng ? Tôi có sẽ ân hận vì không nói năng hay làm một điều gì đó?"

Thế là tôi chạy đi, âu yếm Cindy và cố gắng bày tỏ tất cả tình yêu tôi dành cho nàng. Nàng nhìn tôi lạ lùng và bảo, “Anh làm gì vậy ?”. Tôi cười bẽn lẽn; nói “không có gì” – hôn vội lên đầu nàng.

Cảm ơn Chúa; khi tôi thức dậy và Cindy đã trước mặt, và tôi ngoác miệng ra cười.

Đừng chụp những gì mà người khác trông chờ bạn chụp

Bạn chẳng bao giờ biết được khi nào thì bạn hay những người thân yêu của bạn ra đi. Vậy, hãy tiếp xúc với họ và chứng tỏ với họ tình yêu của bạn chừng nào còn có thể. Và không chỉ có vậy; hãy chụp ảnh họ.

Chỉ chụp những gì bạn nghĩ là sẽ trở nên riêng tư với bạn, thay vì những gì người khác cho đó là một bức ảnh “đẹp”.

Hãy tưởng tượng bạn đã từng sống trong một thế giới mà ở đó không có mạng truyền thông xã hội, và bạn chỉ chụp những bức ảnh mà bạn nhìn thấy được. Bạn sẽ tiếp tục chụp những gì ? Bắt đầu chụp những gì, và sẽ ngưng chụp những gì ?

Đừng biến máy ảnh thành tâm điểm của cuộc đời bạn

Nếu bạn đã từng sống trong một chiếc hộp bé xíu, và không ai đưa ra những thứ vớ vẩn về các thương hiệu máy ảnh hoặc độ phân giải bao nhiêu, thì bạn có thực sự quan tâm mình sử dụng loại máy ảnh nào không ?

Tôi cũng đã từng trải qua việc sử dụng mọi loại máy ảnh thời thượng và đắt tiền như hiện nay. Thật trớ trêu là tôi lại cố kết với một chiếc Ricoh GR II kỹ thuật số (550$). Sao vậy ? Vì dễ mang theo bên mình khắp nơi, không sợ bị trấn lột, dễ dàng ngắm và chụp (chế độ tự động P và ISO 800), không đắt tiền, và chẳng phải “nghĩ ngợi” trước khi chụp một bức ảnh.

Máy ảnh không gây trở ngại cho tôi. Điều đó có nghĩa là tốt hơn tôi cứ vui hưởng cuộc sống của mình, và máy ảnh chỉ là một bạn đồng hành, thay vì là tâm điểm chính của cuộc đời tôi.

Tôi đã từng sử dụng chiếc DSLR nặng nề (Canon 5D), và những chiếc máy ảnh (vẫn còn nặng) như Leica M9 + Leica MP. Thực tình mà nói, máy ảnh của bạn càng lớn, càng nặng, thì càng ít khả năng bạn sử dụng nó.

Nếu nghĩ như vậy, thì rõ ràng chiếc điện thoại thông minh là máy ảnh tốt nhất rồi. Bạn luôn mang nó bên mình, do đó, việc “không mang theo máy ảnh bên mình” chẳng bao giờ trở thành điều phải biện bạch cả. Anh bạn thân Josh White của tôi mới đây quay sang chụp ảnh (hầu như) chỉ bằng điện thoại thông minh, và khi anh nghiền ngẫm về tất cả những bức ảnh đã chụp, thì một số những khoảnh khắc đáng nhớ nhất của anh đều được chụp bằng điện thoại. Tại sao ? Đó là chiếc máy ảnh duy nhất anh thường mang theo, và anh chẳng cần phải nghĩ ngợi gì.

Anh đề cập một điều khiến tôi ám ảnh – nhiều người nói họ không thích chụp ảnh bằng điện thoại bởi vì ngày nào đó họ phải in chúng ra. Nhưng Josh bảo, “Thẳng thắn mà nói – bạn sẽ chẳng bao giờ in ra ư ? Tất nhiên là bạn sẽ. Chắc chắn là vậy”. Và thực lòng mà nói; 99% trong số chúng ta sẽ chẳng bao giờ in các bức ảnh kỹ thuật số của mình ra. Nếu bạn in ra, thì như vậy thật là tuyệt. Nhưng hãy nói thẳng nói thật; nếu không khi nào bạn in các bức ảnh của mình ra, thì bạn sẽ chẳng bao giờ bắt đầu (ngay cả khi bạn mua một máy ảnh kỹ thuật số tầm trung có độ phân giải lên đến hàng tỉ điểm ảnh).

Tuy nhiên tôi thực lòng động viên bạn nên in các bức ảnh mình chụp ra – có thể chỉ là những bức khổ 4x6 (inches) rẻ tiền từ Costco hoặc tiệm thuốc tây nào đó trong vùng. Và việc đó mang lại cho bạn niềm vui thích khi treo chúng lên tường, và làm quà tặng cho người khác. Nhưng giả như bạn không định làm như vậy, thì hãy cứ thưởng thức chúng trên điện thoại, máy ảnh của mình, và chia sẻ với các bạn bè riêng cũng được.

Sao tôi lại không thích dùng điện thoại thông minh ?

Vào cuối ngày tôi thực lòng suy nghĩ – chất lượng hình ảnh không vừa mắt tôi cho lắm. Tôi thích hình ảnh có chất lượng tốt hơn từ một chiếc máy ảnh bỏ túi (Ricoh GR II có một cảm biến APS-C kích cỡ DSLR) và dù gì đi nữa thì chiếc máy ảnh vẫn luôn bên cạnh tôi.

Hơn nữa, tôi trở thành nạn nhân của cái mà Nassim Taleb gọi là “neomania” (= ám ảnh với cái mới) – tôi chẳng bao giờ thỏa mãn với các thiết bị kỹ thuật số của mình, và luôn muốn nâng cấp. Thậm chí cả bây giờ, tôi đang sử dụng một chiếc Samsung Galaxy S6 (miễn phí từ hãng Samsung), và tôi luôn ganh tị với những người có chiếc iPhone 6S (chức năng chụp ảnh có vẻ hơi tốt hơn). Và bất cứ khi nào chụp bằng điện thoại của mình, tôi đều cảm thấy như mình đánh mất cái gì đó. Và tôi cảm thấy khốn khổ, và đột nhiên muốn bắt đầu nâng cấp. Điều tương tự cũng xảy đến với bất cứ máy tỉnh bảng, máy tính xách tay, với bất kỳ chiếc xe hơi, hoặc thậm chí với cả máy đọc sách điện tử nào tôi sử dụng. Nassim Taleb nói rằng đa phần những thứ có “nút bật/tắt” khiến chúng ta nhanh chóng bất mãn với các thiết bị số, và đột nhiên chúng ta muốn “nâng cấp” khi chúng ta trở nên mệt mỏi và nhàm chán với những gì mình đang có.

Điều tuyệt vời nơi máy Ricoh GR II chính là ngay cả khi là một máy ảnh không hoàn hảo (tự động lấy nét chậm, bộ nhớ đệm không nhạy), nhưng nó vẫn có nhiều lợi ích (kích thước nhỏ, khả năng có thể lập lệnh sẵn, chất lượng hình ảnh tuyệt vời, dễ dàng mang theo bất cứ đâu bạn đến). Và chiếc máy ảnh hiếm khi bị lỗi thời (máy ảnh Ricoh GR trước đây với chiếc Ricoh GR II mới cũng hoàn toàn tương tự, ngoại trừ GR II có wifi, thứ mà ít nữa đối với tôi là không mấy hữu dụng).

Đừng so sánh mình với người khác

Chúng ta luôn so sánh mình với người khác. Chúng ta so mình với những người chụp ảnh khác – cảm thấy như thể máy ảnh của chúng ta không được hợp thời hoặc đắt giá như của họ, chúng ta cứ ao ước có thêm người cùng hội cùng thuyền (chí ít thì cũng nhiều như của họ), và mong muốn mình tài năng như họ.

Nhưng mỗi người đều khác nhau. Bạn có ghen tị với cầu thủ bóng rổ nhà nghề NBA vì họ sinh ra là cao đến trên 2m; trong khi bạn chỉ được 1m70 mà thôi không ? Điều đó bạn có kiểm soát được đâu.

Cũng vậy, một số trong chúng ta sinh ra trong các hoàn cảnh mà mình không thể trở thành nhiếp ảnh gia “giỏi nhất” thế giới. Có thể chúng ta đang có một nghề nghiệp thấp kém đòi hỏi 90 tiếng làm việc mỗi tuần, có thể có con nhỏ cần chăm sóc, hoặc có thể bị mù màu, hoặc nữa là có thể bị hỏng một mắt khiến chúng ta không có được cái nhìn tốt về không gian chiều sâu. Hoặc có thể bạn đang đã được nuôi dạy trong một gia đình được định hướng theo nghiệp kỹ thuật khiến cho phải ác cảm với nghệ thuật; từ đó bạn không có được một kiểu giáo dục nào đó về nghệ thuật hồi còn trẻ.

Bất luận thế nào – chẳng có lý do gì mà phải ghen tị với những nhiếp ảnh gia khác mà hoàn cảnh sống của họ khác với của bạn.

Giải pháp nào đây ?

Hãy mãn nguyện và hài lòng với cuộc sống mà bạn đang có.Và cũng hãy cố đạt đến “con người tối đa” của mình trong cuộc đời và các khả năng về nhiếp ảnh của bạn.

Bạn đã được phú cho một “khả năng tối đa” nào đó về mặt chụp ảnh và khả năng nghệ thuật của bạn. Thay vì cố đạt tới những gì người khác đã đạt, thì hãy liệu xem mình có thể đạt được 100% tiềm năng của mình hay không.

Chẳng hạn, trong môn cử tạ (nâng những quả tạ nặng), có một giới hạn sinh học trong cách mà một người có thể nâng được. Bất kể bạn luyện tập nhiều thế nào, ăn bao nhiều thịt bò, hoặc nạp được bao nhiêu năng lượng cho mình, bạn cũng sẽ chẳng bao giờ có thể nâng được trọng lượng quá 2000 cân Anh (gần 1 tấn). Một con bò đực thì lúc nào cũng khỏe hơn bạn, bất kể bạn có tập luyện nhiều đến chừng nào (hạn chế của con người là bị giới hạn).

Nhưng hãy nói bạn cao 1m7, nặng 80 kí – đến một ngày nào đó bạn có thể nâng được quả tạ nặng hai ba trăm kí. Nhưng sau đó, rõ ràng là bạn sẽ không còn có thể nâng hơn được nữa.

Và một khi bạn có khả năng đạt đến “con người tối đa” của mình – điều này có thể dẫn đến tình trạng chững lại. Không còn chỗ để tiến thêm. Những người cử tạ và tập thể hình gọi đó là “plateau” (=chỉ về sự ngưng trệ, không thể phát triển thêm được nữa) – và không có gì phiền toái hơn một “plateau”. Cũng vậy trong thế giới doanh nghiệp, người ta gọi đó là “kịch trần” – một điểm mà ngang đó bạn không thể thu nhập được thêm tiền hoặc lợi ích gì khác nữa (thường xảy đến với người da màu, các phụ nữ, và thanh niên).

Như vậy, mục tiêu là hãy đạt đến con người tối đa của mình – nhưng nên biết rằng dù có cố gắng thế nào chăng nữa, bạn cũng chẳng bao giờ đạt được 100%. Và thực ra thì chẳng khi nào bạn muốn đạt đến 100% đâu. Nhưng cuộc hành trình cố gắng hòng đạt đến con người tối đa của mình chính là điều mà bạn ao ước.

Đừng tự định nghĩa mình

Vậy, hãy lột bỏ hết mọi nhãn hiệu trong việc chụp ảnh của bạn đi. “Nhiếp ảnh đường phố”, “chụp ảnh tư liệu”, “chụp chân dung”, “chụp đám cưới”, “chụp phong cảnh” – tất cả mọi kiểu chụp ảnh đều là nhiếp ảnh. Ngay cả “Chụp ảnh riêng tư” cũng là một nhãn hiệu khác mà bạn không nên gán cho mình. Chỉ việc gọi đó là “nhiếp ảnh”. Hay đúng hơn – đừng gọi đó là “nhiếp ảnh”. Hãy gọi là “sống tốt” – và chụp những bức ảnh về chính mình sống tốt.

Do đó, làm ơn đừng có thêm những tranh luận hơn thua về máy ảnh hoặc ống kính bạn đang sử dụng nữa. Hãy thôi khoe khoang khoác lác thêm nữa về việc bạn có bao nhiêu người cùng hội cùng thuyền trên mạng xã hội. Đừng thêm vào những con số nực cười về những bình luận dành cho các bức hình của bạn hòng hy vọng có thêm những người ủng hộ với mình. Đừng cứ mỗi năm phút lại “refresh” điện thoại của mình, xem thử có ai vừa mới bình luận hoặc “like” cho bức ảnh của bạn, hoặc bình luận về nó không.

Hãy “giải độc” hoặc “kiêng” các mạng xã hội – và hãy xem tâm trí của bạn thanh thản hơn và trở thành người mãn nguyện về chính mình đến chừng nào.

Tôi không định nói bạn hãy từ bỏ các mạng xã hội mãi mãi – tôi chỉ cố gắng chia sẻ cách làm thế nào để sử dụng chúng có ý thức hơn mà thôi.

Giống như thực phẩm, cứ ngày nào cũng ăn từ sáng đến tôi thì sẽ khiến chúng ta bội thực, làm chúng ta trở nên èo uột và bị nhiều bệnh tật. Tuy nhiên, kiêng ăn uống sẽ làm cho chúng ta gầy bớt đi, mạnh khỏe hơn, quân bình hơn, ít bị bệnh tật hơn, và hạnh phúc hơn. Nhưng đến một lúc nào đó bạn cần phải ngưng việc ăn chay của mình và bắt đầu ăn lại.

Vậy hãy xử sự như vậy với các mạng xã hội. Đừng kiểm tra mạng xã hội của mình từng ngày. Hãy rời xa nó một vài ngày, vài tuần, vài tháng hoặc một năm – cho dù có chuyện gì xảy ra.

Và khi quay lại, bạn hãy tự hỏi mình “tại sao” lại lên mạng làm gì ? Có phải bạn định chia sẻ những bức ảnh vì muốn chia sẻ niềm vui và hạnh phúc của mình với thế giới chăng ? Bạn làm như vậy vì muốn có thêm nhiều người ủng hộ chăng ? hay là vì cảm thấy bất an hoặc cô đơn ? Hoặc nữa là bạn có điều gì đó thực sự tốt đẹp để đóng góp cho xã hội ?

Hãy tự hỏi mình những câu hỏi ấy.

Và đồng thời, hãy ôm lấy những người thân yêu của mình, chụp hình họ, và chụp như thể hôm nay là ngày cuối cùng bạn còn ở trên thế gian. Hãy nhớ sống tốt là điều quan tâm hàng đầu của chúng ta trong cuộc sống, còn nhiếp ảnh (và mọi thứ khác nữa) là thứ yếu.

Tạm biệt, tôi tin ở bạn.

Luôn như thế,

Eric
_____________________________________
Một số ảnh chụp đường phố bởi NAG Eric Kim
(Không kèm trong email này)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét